
Vì Sao Đời Là … Mộng Du!
Người ta nói:
“ Yêu là chết mà vẫn còn biết
thở “
Thi sĩ làm thơ … như quờ
quạng trong đêm
Mắt nhắm hờ … mà chân bước
rất quen
Trên những lối thơm hương hoa
mộng
Tay vẩy bút … bao lời đằm
thắm
Bay theo ánh trăng … chạm đến
muôn sao
Đêm thật sâu…chỉ tiếng cú mèo
Nghe như tiếng vọng chốn nào
xa xăm
Thi nhân làm thơ…dệt giấc mộng lành
Như bước mộng du … trong đêm
trăng sáng
Nàng thơ xanh … tăng niềm cảm
hứng
Thì tiếng đàn thêm … rung động trái tim!
Thanh Ngọc
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét
Lưu ý: Chỉ thành viên của blog này mới được đăng nhận xét.