Em Và Biển Nhớ
Anh đã đi rất xa
Biển chỉ là ảo ảnh
Tiếng sóng ru thiết tha
Như mắt em đăm đắm
Những đêm trăng ngày xưa
Trên biển đầy cát trắng
Tóc em sợi tơ mềm
Quấn hồn anh rất chặt
Đôi tay ngà thon mảnh
Run nhẹ trong tay anh
Truyền cho nhau hơi ấm
Trong đêm lạnh sương giăng
Bỗng dưng mà mất nhau
Không một lời từ biệt
Bỗng dưng mà biển xanh
Chỉ còn là kỷ niệm
Lệ như sao rơi rụng
Thấm đậm vào hồn anh
Trong những đêm không cùng
Trăng tuôn chảy mênh mông
Lang thang trên biển lạ
Nhớ em và biển xưa
Tình nương theo sóng vỗ
Vang vọng bến bờ kia?
Một đời mãi cô đơn
Vật vờ trong nỗi nhớ
Biển, em, lời sóng ru
Chập chờn trong giấc mơ…
Thanh Ngọc

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét
Lưu ý: Chỉ thành viên của blog này mới được đăng nhận xét.