Hương Vị Cà Phê
Có Cà Phê Đen Anh Uống
Có cà phê đen anh uống
Sáng nào trời cũng dịu êm
Khói bay theo mùi thương nhớ
Len vào giấc mộng không tên.
Có ly nhỏ thôi mà ấm
Như bàn tay chạm bàn tay
Ngọt không vì đường em bỏ
Mà vì ánh mắt... đắm say.
Có một quán quen góc phố
Chiếc ghế chờ mãi người xưa
Mỗi giọt cà phê là nhớ
Nhỏ vào tim giọt sầu thưa.
Có cà phê đen anh uống
Còn Cà phê sữa... chờ em?
...
Không mời em, Em Ơi!
Còn Ly cà phê sữa tôi mời, mời:
- Cô Nhạc Sĩ, Đàn Giỏi, Hát Hay
Biết cô có nhận không đây??
Gió Lãng Dzu
Không ngờ ly cà phê nhỏ trong
góc bức hình minh họa cho bài thơ TÌNH THƠ LÁ – GIÓ lại là cảm hứng cho Gió Lãng
Dzu viết bài thơ hay, trữ tình về Cà Phê, thú vị nhất là N lại được mời cà phê
sữa nữa chứ! N xin cám ơn thật nhiều nhé, nhưng tiếc là N không uống trà, rượu,
cà phê GLD ạ. Bữa sáng của N đơn giản chỉ là một ly sữa không đường với một muỗng
ca cao, một cái bánh mì ngọt mà thôi. Phải chăng đó cũng là một cách để…bảo vệ
cho…tiếng hát của mình một cách vô thức !
Cũng mở ngoặc để nói một chút
về cô mẫu ảnh, đó là khuôn mặt xinh đẹp và hiền dịu mà N thích nhất trong các
người đẹp được đăng trên Net, ngoài ra cô còn có một thân hình nóng bỏng nữa,
nhưng N chỉ ghép hình ( một thú vui khác ngoài thơ, văn, nhạc ) sao cho trông cô
thanh thoát nhất trong hình minh họa, và cũng là cảm hứng cho nhiều bài thơ của
N.
Cũng vì bài thơ CÓ CÀ PHÊ ĐEN
ANH UỐNG của Gió Lãng Dzu mà N tìm trên mạng thơ viết về hương vị cà phê, và chọn
được mấy bài cũng hay lắm, N xin đăng lên cho các thân hữu cùng thưởng thức nhé.
Thân quý.
TN
HƯƠNG VỊ CÀ PHÊ
Sáng xuân ở Sài Gòn
Trời xanh lạ lùng
Gió vờn lá cây
Nắng vàng lung linh
Trẻ con cười đùa
Chim hót trước mắt
Cảnh sắc đẹp mê
Nhưng lòng chưa vui!
Óc bỗng nhớ
Cà phê góc phố
Góc phố cà phê
Luôn là nơi trở về
Hằn sâu trong tâm trí
Cà phê đắng ngọt
Thấm đẫm đôi môi hồng
Cho người thầm mơ
Người lén nhớ
Hương vị tình yêu
Trong những buổi chiều
Cà phê góc phố
Người ơi! Tôi nhớ...
Giờ chỉ còn mình
Giải tỏa chút buồn
Cà phê G7
Tự pha tại nhà
Vị đắng đậm đà
Ngọt ngào, sầu cạn
Tỉnh táo bay xa
Hương thơm lan tỏa
Gạt bỏ sầu muộn
Cảm ơn G7
Cà phê quê mình
Hương bay xa mãi
Đánh thức nhân loại
Yêu thương còn mãi
Hương vị cà phê.
Tác giả: Đinh Thị Hiển
CÀ PHÊ HOÀNG HÔN PHỐ
Cà phê dưới ánh hoàng hôn phố
Ráng đỏ nhuộm bầu trời
Chim chao cánh mỏi
Bay về phía xa mờ
Nhạc tình mơ màng
Lan tỏa chiều quán vắng
Không gian yên ắng
Sau những ồn ào vội vã...
Giọt cà phê rơi lặng lẽ
Giọt dài, giọt ngắn
Tiếng rơi như nhịp trống
Cho nhạc ngân vang không lời
Cà phê thấm dần trong ta
Vị đắng, thơm ngọt
Đánh thức miền xa xôi
Lan tỏa tình yêu và cuộc sống...
Vị cà phê - vị của đời
Đắng chát, thơm nồng, ngọt ngào
Thấm vào từng mạch sống
Vẽ nên hình hài nhân sinh
Giữa dòng chảy cuộc đời
Mỗi người mang một số phận
Tình đời xoay chuyển
Giữa hai bờ giận - thương
Cà phê chiều vấn vương
Khơi dậy những nỗi niềm
Tạo hóa ban tặng hương vị
Giống nhau cho mọi loài
Ánh hoàng hôn dần tắt
Góc phố sáng ánh đèn
Sắc màu hiện ra rõ nét
Hoà quyện âm thanh dịu dàng.
Tác giả: Nguyễn Văn Chức
EM VÀ CÀ PHÊ BAN MÊ
Nâng niu tách cà phê trong tay
Không gian Buôn Mê dịu dàng và yên bình
Như đang ở thiên đường
Hồn phiêu lãng, nhẹ nhàng như mơ
Không phải trà, rượu hay thơ ca
Vui buồn nối kết giữa hồn thơ và tình yêu
Giọt cà phê rơi trong không gian tĩnh lặng
Thời gian như ngừng lại trong nỗi buồn
Vui vẻ, tách cà phê tí tách, bạn bè ríu rít
Đen đậm vị đời, đắng ngọt hòa quyện
Ly cà phê bốc khói, như tóc rối ngày xưa
Thêm chút sữa là vừa
Đôi môi ngọt ngào, nồng nàn say đắm
Đất cao nguyên - vị trời ban
Sóng sánh giọt cà phê làm dịu lòng
Đam mê làm nảy sinh tình cảm
Em và cà phê - đậm đà trong trái tim người.
Tác giả: Thanh Hà

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét
Lưu ý: Chỉ thành viên của blog này mới được đăng nhận xét.