Thơ: Hoàng Ân
Nhạc & Hòa âm: Thanh Ngọc
Trình bày: Thanh Ngọc
Nhạc & Hòa âm: Thanh Ngọc
Trình bày: Thanh Ngọc
https://www.trinhnu.net/nhac/ 127851
HOÀNG-ÂN: Bài Ngợi Ca Anh
Mắt Anh đen huyền-bí đêm Đông-Phương
Da Anh nâu mầu đất mẹ diệu-vời
Tay Anh vươn Ôi cao-nguyên dàn trải
Vai Anh thuôn non núi trùng trùng
Như sông đầy phù-sa nuôi ruộng lúa
Tình Anh tuôn trong môi ngọt nụ hôn.
Yêu Anh như ta yêu bé thơ quê tổ
Có gian-nan chật-vật ngày qua
Có ngược xuôi tính toán nợ áo cơm
Nhưng bé vẫn biết yêu thật-thà và độ-lượng.
Mái tóc mềm từng sợi nhung thơ
Đan xuôi chảy mầu đen huyền tuyệt
Và mầu mắt như trời đêm quê nội
Nhắc nhớ những lưới sao bắt ánh mắt huyền mơ
Những đêm ngồi ngoài ao nghe tiếng gió nhẹ lay
Bụi tre êm xào-xạc tiếng ru lơi
Đưa thật khẽ mạch lòng ru đất mẹ
Bóng vầng nguyệt khuyết vuốt bờ tàu lá chuối
Loang-loáng ướt ánh sáng ngân như dòng sông bạc
Chảy xuôi suốt giấc mộng ấu-thời
Anh là đó cưu-mang quê-hương thần-thoại.
Giữa trời Âu của dinh-thự, điện đài cổ-kính
Ngày làm việc bương-chải giữa dòng người
Tóc vàng, mắt xanh giữa những xa-lộ ngập xa-hoa
Trong mầu mắt Anh đan trời sao quê cũ
Và mầu da nâu của phù-sa đất núi xứ cha
Lẫn-lộn trong đám đông thành-thị
Tôi vẫn nhận ra với một tiếng cười vui
Trong lòng sâu trông ngóng dõi quê xưa.
Tình yêu sao chất-ngất mến thương
Yêu Anh là yêu cả lịch-sử trầm-luân
Nhưng kiêu-hùng năm nghìn năm tao-loạn
Tình yêu sao ngậm-ngùi thương cảm
Yêu Anh xin trao hết mối tình viễn-phương.
Khi hôn Anh là hôn mùi sen cốm
Đắm mắt nhìn là cả một mùa đèn lễ trẻ thơ.
Nơi đất mới ngóng quê nhà dân chìm đắm
Ngợi ca Anh dung-dưỡng cả quê-hương.
HOÀNG-ÂN: Bài Ngợi Ca Anh
Mắt Anh đen huyền-bí đêm Đông-Phương
Da Anh nâu mầu đất mẹ diệu-vời
Tay Anh vươn Ôi cao-nguyên dàn trải
Vai Anh thuôn non núi trùng trùng
Như sông đầy phù-sa nuôi ruộng lúa
Tình Anh tuôn trong môi ngọt nụ hôn.
Yêu Anh như ta yêu bé thơ quê tổ
Có gian-nan chật-vật ngày qua
Có ngược xuôi tính toán nợ áo cơm
Nhưng bé vẫn biết yêu thật-thà và độ-lượng.
Mái tóc mềm từng sợi nhung thơ
Đan xuôi chảy mầu đen huyền tuyệt
Và mầu mắt như trời đêm quê nội
Nhắc nhớ những lưới sao bắt ánh mắt huyền mơ
Những đêm ngồi ngoài ao nghe tiếng gió nhẹ lay
Bụi tre êm xào-xạc tiếng ru lơi
Đưa thật khẽ mạch lòng ru đất mẹ
Bóng vầng nguyệt khuyết vuốt bờ tàu lá chuối
Loang-loáng ướt ánh sáng ngân như dòng sông bạc
Chảy xuôi suốt giấc mộng ấu-thời
Anh là đó cưu-mang quê-hương thần-thoại.
Giữa trời Âu của dinh-thự, điện đài cổ-kính
Ngày làm việc bương-chải giữa dòng người
Tóc vàng, mắt xanh giữa những xa-lộ ngập xa-hoa
Trong mầu mắt Anh đan trời sao quê cũ
Và mầu da nâu của phù-sa đất núi xứ cha
Lẫn-lộn trong đám đông thành-thị
Tôi vẫn nhận ra với một tiếng cười vui
Trong lòng sâu trông ngóng dõi quê xưa.
Tình yêu sao chất-ngất mến thương
Yêu Anh là yêu cả lịch-sử trầm-luân
Nhưng kiêu-hùng năm nghìn năm tao-loạn
Tình yêu sao ngậm-ngùi thương cảm
Yêu Anh xin trao hết mối tình viễn-phương.
Khi hôn Anh là hôn mùi sen cốm
Đắm mắt nhìn là cả một mùa đèn lễ trẻ thơ.
Nơi đất mới ngóng quê nhà dân chìm đắm
Ngợi ca Anh dung-dưỡng cả quê-hương.


Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét
Lưu ý: Chỉ thành viên của blog này mới được đăng nhận xét.