Chủ Nhật, 31 tháng 8, 2025

Gặp Em Huyền Diệu



Thơ: Đinh Hùng
Nhạc & Hòa âm: Thanh Ngọc
Trình bày: Thanh Ngọc



Gặp Em Huyền Diệu


Em tự ngàn xưa chuyển bước về
Thuyền trao sóng mắt dẫn trăng đi
Những dòng chữ lạ buồn không nói
Nét lửa bay dài giấc ngủ mê

Em đến, mong manh vóc ngọc chìm
Tàn canh hồn nhập bóng trăng im
Ta van từng đoá sao thuỳ lệ
Nghe ý thơ sầu vút cánh chim

Mười ngón tay dâng lửa nguyện cầu
Hỡi ơi! Hồn chuyển kiếp về đâu?
Ta xin giữ trọn lòng trinh bạch
Ngưỡng vọng em như Nữ Chúa Sầu

Em đến từ trong giấc hỗn mang
Lời ca không mở cửa thiên đường
Thời gian bốn phía nhoà gương mặt
Ảo tưởng nghiêng vầng trán khói sương

Đinh Hùng
( Trích đoạn )
 

Dấu Thu Buồn



Nhạc & Lời: Thanh Ngọc
Hoà âm & Trình bày: Thanh Ngọc

https://trinhnu.net/nhac/127942


Dấu Thu Buồn

Nương bóng hoàng hôn thu về man mác trong hồn
Trên lối cỏ hoang hoa dường se cánh phai hương
Trong gió mùa sang mơ hồ từng tiếng ca êm
Chạm vào ngày tháng không tên, dậy lên bao nỗi vấn vương

ĐK:
Thu
mưa nhẹ giăng lối về
Chập chờn bao kỷ niệm
Còn lưu trong đáy tim

Thu
Dòng sông nước lững lờ
Dạt trôi lá xa bờ
Tìm về nơi bến mơ? ĐK

Nghe tiếng thời gian âm thầm lướt thướt trên ngàn
Mây xám mênh mang vương buồn trong mắt em ngoan?
Ta vẫn ngồi đây với từng sợi nhớ giăng ngang
Mịt mùng ngày tháng cô đơn, hương tình thu thoáng trong sương...


Thanh Ngọc

 

Thứ Bảy, 30 tháng 8, 2025

Giọt Đời Đã Cạn



Trình bày: Thanh Ngọc
Nhạc & Lời: Thanh Ngọc
Hoà âm: Trúc Hồ

https://trinhnu.net/nhac/107536 

Cuộc sống hữu hạn, và dài ngắn khác nhau ở mỗi cá nhân. Con người ta sống thanh thản, sống đẹp với những ước mộng, những hoạch định cho tương lai cho đến một ngày, có khi đang trong lứa tuổi hoa mộng, lại chợt khám phá ra là đã vướng căn bệnh hiểm nghèo, và cuộc sống chỉ còn lại một khoảng thời gian ngắn; thật là xót xa, hụt hẫng! Hôm nay N xin mời quý thân hữu nghe ca khúc N viết như một sự đồng cảm, chia sẻ nỗi niềm tâm sự cùng những người...đi trước!
TN

Giọt Đời Đã Cạn
( Tưởng nhớ Thanh Thảo )

Chiều tắt nắng hắt hiu phai tàn
Buồn ngắm những cánh chim bay xa dần
Hồn đắng với tiếc thương đầy vơi
Ngày đã hết giọt đời cạn khô

ĐK:
Gió đêm khuya lạnh lùng
Ánh trăng dường rất xanh
Sắt se lòng luyến lưu cõi trần

Buồn tiếc cũng thế thôi, hết rồi
Đời sống đã mỏng manh, tắt dần...
Từng cánh lá đã khô, rụng rơi
Còn bóng dáng bên đời bao ngày?

TN
* Chỉnh lại 2 nốt nhạc so với tiếng hát.

 

Thứ Tư, 27 tháng 8, 2025

Hạ Thắm Tươi



Nhạc & Lời: Thanh Ngọc
Hòa âm & Trình bày: Thanh Ngọc

Hạ Thắm Tươi


Hè đã đến rồi anh ơi ta cùng rong chơi

Biển xanh cát vàng hân hoan đón chào chân vui

Ngày như rất dài rạng ngời trong hương nắng mới

Đàn chim trắng về bay lượn cùng ngọn sóng đưa


ĐK:

Với tay nhặt lấy hàng rong biển

Kết thành xâu chuỗi trên cổ mềm

Cho mắt em ngời tia hạnh phúc

Long lanh như hạt nắng tươi lành

Uốn theo dòng nước thật xa bờ

Biển xanh một cõi của đôi mình

Phiêu bồng với trời mây non nước

Nếm vị mặn mà trên môi xinh ĐK


Hè đem tiếng cười ngân xa trong lòng biển đêm

Vầng trăng hữu tình lung linh trên hàng dừa nghiêng

Vòng tay ấm nồng thêm gần trái tim say đắm

Nhạc vang những lời tình hồng trong mùa hạ xanh…


Thanh Ngọc

 

Bên Ấy




Thơ: La Thứ
Nhạc & Hòa âm: Thanh Ngọc
Trình bày: Thanh Ngọc

Bài thơ hay và có ý tưởng rất mới lạ!
N xin mạn phép thi sĩ La Thứ phổ nhạc BÊN ẤY nhé.

Thân quý.
TN


https://trinhnu.net/nhac/127938 


Bên Ấy



Bên ấy mùa này mưa hay nắng?
nắng có hồng và mưa có trong?
mùa thu về thoăn thoắt nỗi chờ mong
ai nhặt hết tương tư vào trong lá



Tháng bảy em mang hồn cổ tích
theo tháng chín về hong mát một mùa yêu
lá thay màu, mây trắng lững lờ trôi
thay áo mới thả hồn theo cánh gió



Bên ấy thu về qua khung cửa
lá vàng lất phất mộng đầy mây
em ước gì? cô Tấm của chiều nay?
chờ ai đó? đón đưa về cung gấm

La Thứ

( 28/9/2015 )


Khúc Ru Chiều



Khúc Ru Chiều

Thơ: Gió Lãng Dzu
Nhạc & Hòa âm: Thanh Ngọc
Trình bày: Thanh Ngọc

https://trinhnu.net/nhac/127911  


Đọc bài thơ " Lá Gió...À Ơi..." thấy Gió Lãng Dzu nhắc đến " Khúc Ru Chiều ", một bài thơ nhẹ nhàng mà đằm thắm, ngọt ngào của GLD, N đoán là thi sĩ thích bài này nên phổ nhạc cho mọi người cùng thưởng thức ( vì...cách đàn của GLD chắc...ít người...nghe thấy! ).
Chúc vui nhé thi sĩ Gió Lãng Dzu.

Thân quý.
TN


Khúc Ru Chiều

Em Ơi,
Gió ru mái tóc hương êm ả
Nắng đậu bờ mi mắt hạt huyền
...
Vai mềm lộng ánh thu vừa chớm
Làn má hây hây thắm sắc hồng
Cánh mỏng thời gian chao lặng lẽ
Thấy đời xanh ngát giữa mênh mông

Em Ơi, hãy ủ hương tình thắm
Gói trọn cho thơ giấc mộng lành
Để mỗi mùa sang đều rực rỡ
Để tình ta mãi thắm màu xanh

Gió Lãng Dzu


Thứ Sáu, 22 tháng 8, 2025

Hương Vị Cà Phê


 

Hương Vị Cà Phê

 

 

 

Có Cà Phê Đen Anh Uống

 
Có cà phê đen anh uống
Sáng nào trời cũng dịu êm
Khói bay theo mùi thương nhớ
Len vào giấc mộng không tên.

Có ly nhỏ thôi mà ấm
Như bàn tay chạm bàn tay
Ngọt không vì đường em bỏ
Mà vì ánh mắt... đắm say.

Có một quán quen góc phố
Chiếc ghế chờ mãi người xưa
Mỗi giọt cà phê là nhớ
Nhỏ vào tim giọt sầu thưa.

Có cà phê đen anh uống
Còn Cà phê sữa... chờ em?
...

Không mời em, Em Ơi!
Còn Ly cà phê sữa tôi mời, mời: 
- Cô Nhạc Sĩ, Đàn Giỏi, Hát Hay
Biết cô có nhận không đây??

Gió Lãng Dzu


Không ngờ ly cà phê nhỏ trong góc bức hình minh họa cho bài thơ TÌNH THƠ LÁ – GIÓ lại là cảm hứng cho Gió Lãng Dzu viết bài thơ hay, trữ tình về Cà Phê, thú vị nhất là N lại được mời cà phê sữa nữa chứ! N xin cám ơn thật nhiều nhé, nhưng tiếc là N không uống trà, rượu, cà phê GLD ạ. Bữa sáng của N đơn giản chỉ là một ly sữa không đường với một muỗng ca cao, một cái bánh mì ngọt mà thôi. Phải chăng đó cũng là một cách để…bảo vệ cho…tiếng hát của mình một cách vô thức !

 

Cũng mở ngoặc để nói một chút về cô mẫu ảnh, đó là khuôn mặt xinh đẹp và hiền dịu mà N thích nhất trong các người đẹp được đăng trên Net, ngoài ra cô còn có một thân hình nóng bỏng nữa, nhưng N chỉ ghép hình ( một thú vui khác ngoài thơ, văn, nhạc ) sao cho trông cô thanh thoát nhất trong hình minh họa, và cũng là cảm hứng cho nhiều bài thơ của N.

 

Cũng vì bài thơ CÓ CÀ PHÊ ĐEN ANH UỐNG của Gió Lãng Dzu mà N tìm trên mạng thơ viết về hương vị cà phê, và chọn được mấy bài cũng hay lắm, N xin đăng lên cho các thân hữu cùng thưởng thức nhé.

 

Thân quý.

TN

 

HƯƠNG VỊ CÀ PHÊ

 

Sáng xuân ở Sài Gòn
Trời xanh lạ lùng
Gió vờn lá cây
Nắng vàng lung linh
Trẻ con cười đùa
Chim hót trước mắt
Cảnh sắc đẹp mê
Nhưng lòng chưa vui!
Óc bỗng nhớ
Cà phê góc phố

 

Góc phố cà phê
Luôn là nơi trở về
Hằn sâu trong tâm trí
Cà phê đắng ngọt
Thấm đẫm đôi môi hồng
Cho người thầm mơ
Người lén nhớ
Hương vị tình yêu
Trong những buổi chiều
Cà phê góc phố

 

Người ơi! Tôi nhớ...
Giờ chỉ còn mình
Giải tỏa chút buồn
Cà phê G7
Tự pha tại nhà
Vị đắng đậm đà
Ngọt ngào, sầu cạn
Tỉnh táo bay xa
Hương thơm lan tỏa
Gạt bỏ sầu muộn

 

Cảm ơn G7
Cà phê quê mình
Hương bay xa mãi
Đánh thức nhân loại
Yêu thương còn mãi
Hương vị cà phê.

Tác giả: Đinh Thị Hiển

 

CÀ PHÊ HOÀNG HÔN PHỐ

 

Cà phê dưới ánh hoàng hôn phố
Ráng đỏ nhuộm bầu trời

 

Chim chao cánh mỏi
Bay về phía xa mờ
Nhạc tình mơ màng
Lan tỏa chiều quán vắng
Không gian yên ắng
Sau những ồn ào vội vã...

 

Giọt cà phê rơi lặng lẽ
Giọt dài, giọt ngắn
Tiếng rơi như nhịp trống
Cho nhạc ngân vang không lời

 

Cà phê thấm dần trong ta
Vị đắng, thơm ngọt
Đánh thức miền xa xôi
Lan tỏa tình yêu và cuộc sống...

 

Vị cà phê - vị của đời
Đắng chát, thơm nồng, ngọt ngào
Thấm vào từng mạch sống
Vẽ nên hình hài nhân sinh

 

Giữa dòng chảy cuộc đời
Mỗi người mang một số phận
Tình đời xoay chuyển
Giữa hai bờ giận - thương

 

Cà phê chiều vấn vương
Khơi dậy những nỗi niềm
Tạo hóa ban tặng hương vị
Giống nhau cho mọi loài

 

Ánh hoàng hôn dần tắt
Góc phố sáng ánh đèn
Sắc màu hiện ra rõ nét
Hoà quyện âm thanh dịu dàng.

 

Tác giả: Nguyễn Văn Chức

 

 

EM VÀ CÀ PHÊ BAN MÊ

 

Nâng niu tách cà phê trong tay

Không gian Buôn Mê dịu dàng và yên bình

Như đang ở thiên đường

Hồn phiêu lãng, nhẹ nhàng như mơ

Không phải trà, rượu hay thơ ca

Vui buồn nối kết giữa hồn thơ và tình yêu

Giọt cà phê rơi trong không gian tĩnh lặng

Thời gian như ngừng lại trong nỗi buồn

Vui vẻ, tách cà phê tí tách, bạn bè ríu rít

Đen đậm vị đời, đắng ngọt hòa quyện

Ly cà phê bốc khói, như tóc rối ngày xưa

Thêm chút sữa là vừa

Đôi môi ngọt ngào, nồng nàn say đắm

Đất cao nguyên - vị trời ban

Sóng sánh giọt cà phê làm dịu lòng

Đam mê làm nảy sinh tình cảm

Em và cà phê - đậm đà trong trái tim người.

 

Tác giả: Thanh Hà

 

 

Thứ Hai, 18 tháng 8, 2025

Họa Dáng Tiên Thơ



Thơ & Nhạc: Thanh Ngọc
Hoà âm & Trình bày: Thanh Ngọc

https://trinhnu.net/nhac/127900


Họa Dáng Tiên Thơ

Thi nhân phóng bút tuyệt vời
Vẽ người tri kỷ nét tươi đượm tình
Mắt như ngọc biếc lung linh
Môi cười nở đoá hồng xinh rạng ngời
Tóc bay theo gió chơi vơi
Chở ngàn thương nhớ đến trời xa xăm

ĐK
Áo lụa vàng ôm dáng thanh tân
Mập mờ ẩn hiện núi trầm cõi mơ
Em dịu dàng thanh thoát như thơ
Trăng nghiêng nghiêng bóng trên bờ vai thuôn
Đồng tiền lúm đẹp má duyên
Nét cười hư ảo tinh tuyền tháng năm ĐK

Vẳng đưa một khúc nguyệt cầm
Tiếng tơ giăng mắc âm trầm màn đêm
Trên trang giấy mỏng đọng sương
Bút ngà tô điểm dáng tiên huy hoàng!

Thanh Ngọc
 


Thứ Tư, 13 tháng 8, 2025

Cám Ơn Tình Anh, Tình Xanh



Thơ: Hoàng Ân
Nhạc & Hòa âm: Thanh Ngọc
Trình bày: Thanh Ngọc


Hoàng-Ân

Tình Xanh


Chập-chờn bướm nhụy dìu bay
Vờn hoa trắng nhỏ, liệng sang bông hường
Như tình anh ghé vườn em
Chút vui hoảng-hốt, chút buồn dịu say
Anh ân-cần dỗ cơn buồn
Giọng đàn, tiếng hét vỡ toang khối sầu
Đem niềm vui em vút trời cao.


Hoàng-Ân

Xin Cảm Ơn Anh


Cành hoa hờ-hững trên những phím đàn
Đóa hoa bật cánh, gai nhọn tím xanh
Anh ra về rồi, còn nhốt gió lại
Gió nhẹ...hương lan...
Gió thoảng...hương tan...

Anh đi quên đem theo trời đất
tuế-nguyệt vang vọng thanh-cung
trời đất ngất-ngây giai-điệu
Để em ngồi góc chân mây
Lòng họa cầu vồng
Mây mồng hồng tím
Nhung-nhớ tuyệt-cùng nâng lên giây đàn,

Âm đàn...mầu xanh...
Cung đàn...mầu lơ...


Thứ Bảy, 9 tháng 8, 2025

Em Và Đêm



Thơ & Nhạc: Thanh Ngọc
Hoà âm & Trình bày: Thanh Ngọc

https://www.trinhnu.net/nhac/127865


Em Và Đêm


Em thấy gì trong đêm đen sâu thẳm

Trong trái tim trầm lắng ngợp hương hoa

Tinh tú chập chờn toả ánh xanh xao

Lửa tình thắp soi đường vào tình sử?

Lá mùa thu còn vương trên lối cũ

Đỏ, xanh, vàng soi sáng bởi trăng loang

Thật mơ hồ nhịp đập những trái tim

Bay lơ lửng trong không gian huyền thoại

Em hiền dịu, áo lụa xanh mềm mại

Như tượng đài sừng sững giữa hư không

Đôi mắt mơ màng thăm thẳm như đêm

Cùng vũ trụ xoay bên bờ ảo mộng

Lời chim ca hòa suối ngàn chuyển động

Như hơi thở đêm, như khúc nhạc lòng

Thật diệu kỳ sức sống vẫn bừng lên

Em và đêm, huyền hoặc tỏa hương êm…



Thanh Ngọc

 

Thứ Năm, 7 tháng 8, 2025

Bài Ngợi Ca Anh



Thơ: Hoàng Ân
Nhạc & Hòa âm: Thanh Ngọc
Trình bày: Thanh Ngọc

https://www.trinhnu.net/nhac/127851


HOÀNG-ÂN: Bài Ngợi Ca Anh

Mắt Anh đen huyền-bí đêm Đông-Phương
Da Anh nâu mầu đất mẹ diệu-vời
Tay Anh vươn Ôi cao-nguyên dàn trải
Vai Anh thuôn non núi trùng trùng
Như sông đầy phù-sa nuôi ruộng lúa
Tình Anh tuôn trong môi ngọt nụ hôn.
Yêu Anh như ta yêu bé thơ quê tổ
Có gian-nan chật-vật ngày qua
Có ngược xuôi tính toán nợ áo cơm
Nhưng bé vẫn biết yêu thật-thà và độ-lượng.

Mái tóc mềm từng sợi nhung thơ
Đan xuôi chảy mầu đen huyền tuyệt
Và mầu mắt như trời đêm quê nội
Nhắc nhớ những lưới sao bắt ánh mắt huyền mơ
Những đêm ngồi ngoài ao nghe tiếng gió nhẹ lay
Bụi tre êm xào-xạc tiếng ru lơi
Đưa thật khẽ mạch lòng ru đất mẹ
Bóng vầng nguyệt khuyết vuốt bờ tàu lá chuối
Loang-loáng ướt ánh sáng ngân như dòng sông bạc
Chảy xuôi suốt giấc mộng ấu-thời
Anh là đó cưu-mang quê-hương thần-thoại.

Giữa trời Âu của dinh-thự, điện đài cổ-kính
Ngày làm việc bương-chải giữa dòng người
Tóc vàng, mắt xanh giữa những xa-lộ ngập xa-hoa
Trong mầu mắt Anh đan trời sao quê cũ
Và mầu da nâu của phù-sa đất núi xứ cha
Lẫn-lộn trong đám đông thành-thị
Tôi vẫn nhận ra với một tiếng cười vui
Trong lòng sâu trông ngóng dõi quê xưa.

Tình yêu sao chất-ngất mến thương
Yêu Anh là yêu cả lịch-sử trầm-luân
Nhưng kiêu-hùng năm nghìn năm tao-loạn
Tình yêu sao ngậm-ngùi thương cảm
Yêu Anh xin trao hết mối tình viễn-phương.
Khi hôn Anh là hôn mùi sen cốm
Đắm mắt nhìn là cả một mùa đèn lễ trẻ thơ.
Nơi đất mới ngóng quê nhà dân chìm đắm
Ngợi ca Anh dung-dưỡng cả quê-hương.