Lời thơ mộc nhưng rất là đằm
thắm
Cùng nhạc bay lên như chạm vào
tim
Dịu dàng như chiều man mác tiếng
chim
Mây và gió đưa êm bao giai điệu
Mắt chớp nhẹ…thơ rơi vào tiếng
hát
Lời ngọt ngào man mác những
suy tư
Thanh âm êm đềm lan tỏa tâm tư
Lẫn tiếng gió đã đến từ khung
cửa
Không có thơ thì làm sao có
nhạc
Để cuộc đời được thêm đẹp, thêm
vui
Có cần gì phải cảm tạ Gió ơi
Mi mắt này sẽ … giữ hạt nắng
rơi!
Thanh Ngọc
Giai Điệu Ghé Vào Thơ?
Thơ tôi viết như
làn mây ủ rũ
Lời mộc thôi
nhưng vẫn muốn bay xa
Nhờ tiếng đàn dìu
dặt chút thiết tha
Cho giai điệu ghé
vào thơ đậu lại.
Cô khẽ đọc không
cười mà chớp mắt
Nắng cuối ngày
còn đọng phía sau lưng
Ánh vàng rơi trên
cỏ mịn như nhung
Tôi gom lại kết
thành lời ... Cảm Tạ!
Thơ tôi viết, tôi
chưa từng trau chuốt
Nhờ khúc nhạc dịu
dàng,
Hoà quyện với
thiên nhiên,
Thơ đã được bay
lên cùng tiếng hát.
Cô khẽ đọc không
cười mà chớp mắt
Chớp mắt thôi, cô
giữ lại điều chi?
Nắng cuối ngày
không còn đậu trên mi
Rơi xuống cỏ
thành nhung vàng rất mịn.
Tôi nhặt hết
những ánh vàng lóng lánh
Kết thành câu...
gởi Tiếng Hát... Ngọc Thanh. (TN)
Gió Lãng Dzu
Ngày 22 - Tháng 2 - 2026

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét
Lưu ý: Chỉ thành viên của blog này mới được đăng nhận xét.