Nhạc & Hoà âm: Thanh Ngọc
Thơ: Thanh Tiên
Sương Thu
Không gian thắm lá thu bay
Gió thu lay nhẹ tóc mai sợi buồn
Thuyền người xuôi nước xa nguồn
Sương thu giăng lệ trắng đường tiễn ai
Bóng người đã khuất xa rồi
Nắng vàng như úa bên trời nhớ thương
Những hàng cây lá phủ sương
Hơi thu hay lệ vấn vương hoen mờ
Mây trời, mặt nước lặng lờ
Cành khô lả ngọn hững hờ soi nghiêng
Thu tĩnh lặng như bình yên
Lung linh đáy nước chông chênh dáng buồn...
Thanh Ngọc(Milano)
Biển Nắng Hạ Xanh
Biển xôn xao với muôn ngàn sóng
nhấp nhô
Mặt trời lên nắng tươi rạng rỡ
cát khô
Bầy Hải âu lướt trên trời
trong trắng mây
Dường say sưa với hương biển
mặn ngất ngây
ĐK:
Hạ thắm về đây lòng ấm hương
say thiết tha tình đầy
Từng cánh diều buông chở gió
ngàn phương ướp mộng canh trường
Hạ nhớ phượng xưa từng cánh
liêu xiêu vướng dưới gót ngà
Lụa trắng dệt hoa vành nón bài
thơ đẹp dáng tiểu thư ĐK
Trùng dương như mắt ai thẳm sâu
lung linh
Chìm ngập trong đáy tim cuộn
sóng ngây tình
Biển hoài ru giấc mơ đẹp như ánh
trăng
Hạ thật xanh với bao tiếng cười
ngân vang…
Thanh Ngọc
Hạt Nắng Trên Mi
Nắng còn trải những sợi tơ
Vương
trên mi mắt khép hờ … mộng xuân
Chiều
rơi … gió thoảng tiếng ngân
Như
hờn… như trách ... bước chân … vội vàng
Để
rơi mất hạt nắng vàng
Cho
Tim Thơ … nát, hôn hoàng tắt nhanh
Không
còn thấy mắt long lanh
Ẩn bao nốt nhạc …
dệt thành tiếng tơ
Cổng
vườn hoa tím … khép hờ
Nhạc
ngân réo rắt như chờ tri âm
Thơ
dịu dàng … tỏa ánh xanh
Kết
thành giai điệu … xây thành giấc mơ …
Thanh Ngọc
Lời thơ mộc nhưng rất là đằm
thắm
Cùng nhạc bay lên như chạm vào
tim
Dịu dàng như chiều man mác tiếng
chim
Mây và gió đưa êm bao giai điệu
Mắt chớp nhẹ…thơ rơi vào tiếng
hát
Lời ngọt ngào man mác những
suy tư
Thanh âm êm đềm lan tỏa tâm tư
Lẫn tiếng gió đã đến từ khung
cửa
Không có thơ thì làm sao có
nhạc
Để cuộc đời được thêm đẹp, thêm
vui
Có cần gì phải cảm tạ Gió ơi
Mi mắt này sẽ … giữ hạt nắng
rơi!
Thanh Ngọc
Giai Điệu Ghé Vào Thơ?
Thơ tôi viết như
làn mây ủ rũ
Lời mộc thôi
nhưng vẫn muốn bay xa
Nhờ tiếng đàn dìu
dặt chút thiết tha
Cho giai điệu ghé
vào thơ đậu lại.
Cô khẽ đọc không
cười mà chớp mắt
Nắng cuối ngày
còn đọng phía sau lưng
Ánh vàng rơi trên
cỏ mịn như nhung
Tôi gom lại kết
thành lời ... Cảm Tạ!
Thơ tôi viết, tôi
chưa từng trau chuốt
Nhờ khúc nhạc dịu
dàng,
Hoà quyện với
thiên nhiên,
Thơ đã được bay
lên cùng tiếng hát.
Cô khẽ đọc không
cười mà chớp mắt
Chớp mắt thôi, cô
giữ lại điều chi?
Nắng cuối ngày
không còn đậu trên mi
Rơi xuống cỏ
thành nhung vàng rất mịn.
Tôi nhặt hết
những ánh vàng lóng lánh
Kết thành câu...
gởi Tiếng Hát... Ngọc Thanh. (TN)
Gió Lãng Dzu
Ngày 22 - Tháng 2 - 2026
