Hòa âm: Đinh Lăng & Việt Anh
Trình bày: Thanh Ngọc
Check this out on Chirbit
Sương Thu
Không gian thắm lá thu bay
Gió thu lay nhẹ tóc mai sợi buồn
Thuyền người xuôi nước xa nguồn
Sương thu giăng lệ trắng đường tiễn ai
Bóng người đã khuất xa rồi
Nắng vàng như úa bên trời nhớ thương
Những hàng cây lá phủ sương
Hơi thu hay lệ vấn vương hoen mờ
Mây trời, mặt nước lặng lờ
Cành khô lả ngọn hững hờ soi nghiêng
Thu tĩnh lặng như bình yên
Lung linh đáy nước chông chênh dáng buồn...
Thanh Ngọc(Milano)
Giấc Hạ
Vẫn nóng làm sao hạ cuối mùa
Gay gắt oi nồng ngộp giấc trưa
Mồ hôi trơn bóng trên da lụa
Ước được ngâm mình trong trái dưa
Dưa đỏ thơm hương chừng ngọt lịm
Nước mát thân ngà tưởng hoàng sa
Có ráng mây hồng soi mắt biếc
Có dáng xuân về trên cánh hoa
Say trong giấc mộng buổi hè trưa
Nhớ biển, núi đồi, chim trắng qua
Mênh mang cát ấm, dừa xanh bóng
Thế sự ưu phiền tạm lùi xa…
Thanh Ngọc
Cách Ly
Trong thế giới cách ly
Em mộng tưởng những gì
Một khung trời hoa gấm
Hay thoáng sầu chia ly
Chuỗi thời gian trôi nhanh
Sương trắng vẫn phủ giăng
Có khoảng xanh còn lại
Tươi ánh sáng long lanh?
Ánh mắt em buồn tênh
Trên khuôn mặt thắm xinh
Còn chăng niềm hy vọng
Trở lại ngày lung linh
Không tưởng thành hiện thực
Đời sống như mong manh
Hơi thở nào chợt tắt
Khi mộng đời còn xanh!
Thanh Ngọc
Bên Trời Thơ Mộng
Em là trang hay là sen
Xinh tươi môi thắm nụ cười duyên
Bên hồ xanh lá non hoa nõn
Nghe làn nước mát chạm tay êm
Em lặng nghe hoa nhẹ lay
Huơng như vương vấn tóc huyền bay
Một trời thơ mộng cho tim hát
Một khúc nhạc lòng say rất say
Giữa hạ hồng nghe mùa thu
Dường như lướt thướt trong chiều mưa
Để hồn thấp thoáng bao dư ảnh
Một thời vàng bướm thoắt xa xưa…
Thanh Ngọc
( Viết tặng Hoài Thương Trang )
Thanh Tiên
Trên đường mây xanh xanh mộng ảo
Áo thiên thanh đẹp dáng phong vân
Nàng tiên du cõi nhân trần
Tay nâng đoá mộng thấm nhuần hương đêm
Hoa xoè cánh nhung mềm hồng thắm
Chạm vai ngà thêm sắc khuôn trăng
Không gian lấp lánh sương trong
Thời gian dằng dặc như lòng viễn mơ
Đôi mi khép như chờ ảo ảnh
Mặc gió êm se lạnh tóc tơ
Trần gian huyền hoặc như thơ
Say lòng tiên nữ ngẩn ngơ chốn này…
Thanh Ngọc