Thơ: Anh Tuấn & Thanh Ngọc
Nhạc: Thanh Ngọc
Phiên bản gốc: https://www.trinhnu.net/nhac/118798
Cover: Giada Nguyen
Chân Viễn Xứ
Mặt trời đã tắt, lòng ta say khướt
Ta cúi mặt nghe trăn trối địa đàng
Nửa địa cầu chìm đắm giữa hoang mang
Đoạn hai nhánh, đắng cay dòng nước mắt
Ta vuốt mặt nhìn phương Đông xa khuất
Cuối chân trời trắng xóa một đại dương
Khóc trên non Hòn Vọng vẫn đoạn trường
Một tháng tư tận cùng, bao xót thương
Quê hương canh cánh đêm trường
Quê hương là nỗi vấn vương
Quê hương ray rứt mộng thường
Quê hương gợi những yêu thương
Một góc trời quẩn quanh sao xa lạ
Ngày lại ngày hụt hẫng bước mộng du
Giấc mơ nào chân viễn xứ ngu ngơ
Chạm nắm đất quê xưa lòng quặn thắt...
Anh Tuấn - Thanh Ngọc
NGUYÊN BẢN:
Chân viễn xứ
Anh Tuấn
Ta vuốt mặt nhìn phương Đông xa khuất
Cuối chân trời bạc trắng một đại dương
Khóc trên non Hòn Vọng vẫn đoạn trường
Ôi ray rứt tháng tư trong ngày cuối
Ta cúi mặt nghe địa đàng trăn trối
Nửa địa cầu chìm đắm giữa hoang vu
Đuối ven song, con sóng mãi ngục tù
Đoạn nhai nhánh, xót xa dòng nước mắt
Ta hôn mê ánh mặt trời vụt tắt
Bắt đêm về, canh thao thức từng đêm
Hỗng chân say, men ruợu uớt môi mềm
Ôi nhung nhớ quê huơng và tất cả
Chung quanh ta một góc trời xa lạ
Rũ ưu phiền mây trắng đứng lặng câm
Tim xót xa trách sao kẻ sang Tần
Chân viễn xứ, chưa một lần quay bước ...
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét
Lưu ý: Chỉ thành viên của blog này mới được đăng nhận xét.