Thứ Tư, 5 tháng 7, 2017

Tập Thơ Mười Thương




Tháng Tư Anh Với Nàng Tiên
Anh Tuấn

Tháng tư có gió mùa xuân
Có nàng tiên nữ giáng trần du dương
Thanh tao tiếng sáo thiên đường
Hoà trong vũ khúc nghê thường chứa chan

Tháng tư áo tím thật ngoan
Ửng hồng đôi má trái soan trắng ngần
Nụ hôn làm nắng phân vân
Xoe tròn đôi mắt ngại ngần đôi tay

Tháng tư đêm ánh trăng đầy
Sáng như huyền thoại một ngày trăm năm
Thuở xưa Ngọc Nữ, trăng rằm
Yêu người nhân thế tơ tằm kết duyên

Tháng tư mưa rất dịu hiền
Đắm say gội rửa ưu phiền đã vơi
Cùng anh đón chúa trên ngôi
Phục sinh cứu thế cuộc đời vinh quang

Tháng tư tay đoá Quỳnh Lan
Hỏi người trong mộng đá vàng yêu nhau
Thuỷ chung cho đến bạc đầu
Lá trầu đỏ thắm đẹp mầu uyên ương

Tháng tư mười ngón nhún nhường
Em đan từng phím lạ thường thanh âm
Ru anh giấc ngủ bao lần
Nuôi anh giấc mộng thiên thần muôn niên ...

 Tập thơ "Mười Thương" AT bắt dầu viết vào ngày thứ năm, tuần thứ nhất, tháng 4, 2012 . Tập thơ này gồm 10 bài thơ AT viết với tâm tình quí mến nhất dành cho mùa xuân năm nay, một mùa xuân tuyệt vời của một trái tim đã vui trở lại.

Viết Tặng chị Thanh Ngọc
Seattle, Mùa Xuân 2012
Anh Tuấn

Một Thương
Anh Tuấn

Hạt châu lóng lánh sao rơi
Vì nàng Ngọc Nữ trên trời nhớ anh
Đi tìm áo lụa mong manh
Khoác vào giáng thế cõi trần đêm nay

Trong lòng vũ trụ trăng say
Hôn làn môi Nguyệt cuồng say đất trời
Đam mê yêu đến rã rời
Nàng tiên với nét rạng ngời trâm anh

Đêm thanh biển núi màu xanh
Mặn nồng cát trắng vây quanh bóng Hằng
Chập chùng sóng nước lăn tăn
Nghê Thường ve vuốt Ngũ Hành dang tay

Đón người từ cõi chân mây
Địa đàng nghiêng đổ gió lay suối ngàn
Ô kìa một đoá Quỳnh Lan
Môi cười hé nụ tiếng đàn du dương

Thanh âm từ cõi thiên đường
Gọi ngàn cánh én muôn phương đến rồi
Đêm say sông núi tuyệt vời
Cùng anh đối ẩm giữ lời thủy chung

Đất trời mây nước tương phùng
Uyên Ương tay nắm tình chung suốt đời
Đêm nay bên dáng tuyệt vời
Có nàng tiên nữ ... có người anh thương ...

Hai Thương
Anh Tuấn

Anh thương mái tóc thề
Đọng những hạt đam mê
Rơi vào lòng đôi mắt
Mùa xuân đã trở về

Anh yêu ánh rạng ngời
Đậu cánh vỗ trùng khơi
Rực rỡ hồng đôi má
Tình xuân đến đây rồi

Anh thương nhất trên đời
Màu áo trắng tinh khôi
Đẹp xinh làn mây ngủ
Trên vai xoã núi đồi

Anh thương dáng ngọc ngà
Quyện từng gót kiêu sa
Ngập ngừng hôn lối nhỏ
Môi thơm, đoá thật thà

Anh yêu ánh trăng ngà
Toả mịn bãi Hoàng Sa
Giữa đêm rằm thanh vắng
Da em quá mặn mà

Đêm nay đứng giữa trời
Hai thương kết thành đôi
Nối đôi vầng Nhật Nguyệt
Về chung bóng giữa đời ...

ATS

Ba Thương
Anh Tuấn

Anh bắt mùa thu trắng
Tắm nắng má em hồng
Say khung trời gió lộng
Ấm ức cõi hư không

Suối tóc đổ bềnh bồng
Trên bờ vai tươi mát
Một làn môi thơm ngát
Quỳnh Lan đoá diệu kỳ

Anh vẽ mắt Tây Thi
Kết sao trời áo Nguyệt
Kẻ làn mi Bạch Tuyết
Tặng em dáng Thuý Kiều

Với trăng bến Tương Tiêu
Trộm vườn Hoa Minh Đế
Đem xuống lòng nhân thế
Xây em giấc huy hoàng

Anh mượn ngõ thiên đàng
Làm lối nhỏ thênh thang
Kết hai hàng phượng tím
Nương bóng ngọ dịu dàng

Từ non cõi địa dàng
Dẫn dòng suối miên man
Đổ vào hồ bán nguyệt
Để em ước yêu chàng

Ba thương giấc mộng vàng
Dại khờ chẳng khôn ngoan
Chỉ mơ không toan tính
Vì anh chỉ yêu nàng ...

Bốn Thương
Anh Tuấn

Trong đôi mắt đẹp xinh ngàn hạt nắng
Óng ánh như mây trắng ngự ngang trời
Bốn phương về đem hạnh phúc không vơi
Là mơ ước một đời anh nuôi nấng

Anh muốn đặt trên làn môi ngọt ấm
Trao nụ hôn chất ngất nhụy hương trầm
Bốn thương này gói trọn cả mùa xuân
Về đan áo tình nhân say giấc mộng

Anh yêu cánh Quỳnh Hương trong gió lộng
Thoảng canh khuya bên dáng ngọc mơ màng
Làm thẹn thùng hoa tím ngủ miên man
Trên suối tóc mịn màng ngàn tinh tú

Em là đoá vô thường trong vũ trụ
Nở hồn nhiên hé nụ đón anh vào
Một khung trời hoa bướm vạn vì sao
Say lấp lánh khát khao ngày em đến

Anh thương lắm đôi má đào trìu mến
Như thuyền mơ ghé bến đợi anh về
Tựa vai kề đôi lứa vẹn phu thê
Tình son sắt hẹn thề ...mùa xuân thắm ...

Năm Thương
Anh Tuấn

Khi em về giữa hạ
Phượng đỏ rực huy hoàng
Hai hàng nở thật ngoan
Cổng trường hoa màu tím

Thấy tóc em thắt bím
Cài những nụ hoa vàng
Tí tách những âm vang
Của ngày xưa trong nắng

Kìa áo em màu trắng
Say đắm ngõ huy hoàng
Thấp thoáng đoá Ngọc Lan
Vỗ về ôm vai nhỏ

Tóc mây vờn trong gió
Son đỏ ngọt môi hồng
Công viên ghế chờ trông
Từng ngày mưa đợi nắng

Em, tình yêu trong trắng
Anh mê đắm, si tình
Năm thương ngỏ lời xin
Một đời bên em mãi ...

Sáu Thương
Anh Tuấn

Dễ thương em cánh sen nồng
Như cành lan tím, nụ hồng đêm xuân
Đoá Quỳnh thêu áo tình nhân
Em là giấc mộng thiên thần yêu thương

Cánh nhung hé nở thiên đường
Vô Thường muôn sắc lạ thường nhân gian
Em tươi thắm đoá trên ngàn
Mắt là ngọc biếc, trắng ngần đôi tay

Môi ngoan vũ trụ lấp đầy
Ngàn sao tinh tú tóc mây đổ vào
Mê ly dòng suối ngọt ngào
Làm môi xinh ướt má đào ngây thơ

Sáu thương nuôi một giấc mơ
Một lần học nỗi dại khờ yêu em
Được khờ chẳng phải cuồng điên
Dại làm cái bóng muôn niên với người

Để anh mua chỉ nụ cười
Dán lên áo trắng cho đời ngát hương
Sáu thương trong khúc mười thương
Vần thơ anh ngõ ... mộng thường bên em ...

Bảy Thương
Anh Tuấn

Em về trong dáng thu tuyệt sắc
Lối em đi mây trắng đổ chập chùng
Anh theo gót yên cương chùng tay gối
Níu bóng hồng chập chững giữa hư không

Thần tiên lạ giữa dòng hai ngọn núi
Tay với tay con thác đổ bềnh bồng
Anh đứng giữa hư không chìm cánh nhạn
Kéo thiên đàng hơi thở loạn thinh không

Trăng tỉnh giấc đứng ngại ngùng trên biển
Sóng dâng cao non nõn má em hồng
Nhả tơ trời làn môi thắm đợi mong
Nềm từng giọt cõi bồng như nghiêng ngã

Dập dồn sóng thinh không vờn trên lá
Từng ngón tay chấm phá dệt huy hoàng
Giấc mộng vàng đêm ngã chuyển mùa sang
Là ngưỡng của thiên đàng ... anh say khướt ...

Tám Thương
Anh Tuấn

Tám thương cái thuở xuân thì
Lối xưa hoa tím nhu mì dáng em
Mùa thu mây trắng êm đềm
Thoảng trong hương gió ru êm góc trời

Anh yêu đôi má tuyệt vời
Thương làn da trắng rạng ngời môi trinh
Trái tim anh rất đa tình
Để dành tất cả yêu mình em thôi

Những đêm ngắm ánh sao rơi
Lòng anh mơ ước không rời xa nhau
Thuỷ chung với mối tình đầu
Vẹn đời son sắc bạc đầu không phai

Tình em con gió liêu trai
Nhấp nhô ru sóng miệt mài trong anh
Tình anh cao ngút trời xanh
Bao mùa bao bọc vây quanh đất trời

Đan em áo ấm tuyệt vời
Đỏ môi rực ánh mặt trời trong tim
Nương đôi cánh vỗ đi tìm
Mùa xuân hạnh phúc kết tình tơ duyên

Đêm nay nỗi nhớ con thuyền
Viết thương thứ tám trọn niềm yêu thương
Nâng niu, tay đoá vô thường
Nhiệm mầu ánh sáng thiên đường ... trên môi ...

Chín Thương
Anh Tuấn

Thương thứ chín là tình ca anh viết
Mượn suối ngàn róc rách tiếng chim ca
Đón chân em trên từng bước, cánh ngà
Đợi ghế đá công viên ngày thứ bảy

Đây thành phố mưa bay nồng say gió
Cánh hải âu lấp ló biển xanh mầu
Đẹp như làn mắt biếc thuở nhìn nhau
Tay bối rối thẹn thùng lời muốn nói

Đặt thanh khúc mùa xuân thương đến vội
Bắt tin yêu trên từng nốt mê trầm
Dệt tơ lòng trên điệp khúc , cung ngân
Trong tiếng hát làm ngọc trần xanh biếc

Trang thứ chín trong mười thương anh viết
Là tình ca tinh khiết dỗ trăng tròn
Đưa núi rừng gặp gỡ gió trên non
Vào tiếng sáo véo von tình chan chứa

Dựa vai nhé nhắc ngày xưa anh hứa
Hôn nhau đi cho trái đất xoay vần
Để anh chìm trong bóng dáng tình nhân
Say nhạc khúc tình xuân nồng muôn thuở ...

ATS

Mười Thương
Anh Tuấn

Một thương đôi má hương nồng
Theo anh nhưng má vẫn hồng như xưa
Hai thương áo yếm ngày xưa
Tứ thân em mặc cho vừa tuổi xuân

Ba thương lắm nét ngọc trần
Tóc mây tay với bao lần tung bay
Bốn thương ngón nhỏ đôi tay
Du dương lả lướt mê say phím đàn

Năm thương đôi mắt mơ màng
Tinh anh, trong sáng, dịu dàng, tinh khôi
Sáu thương ngất ngưỡng làn môi
Thoa màu phượng thắm hạ rơi cổng trường

Bảy thương áo trắng vô thường
Để anh ngớ ngẩn lạ thường ngu ngơ
Tám thương ghế đá mong chờ
Công viên phố vắng vu vơ thuở nào

Chín thương tiếng nói ngọt ngào
Thanh tao êm ái thì thào yêu anh
Mười thương anh hoạ bức tranh
Đóng vào khung đoá tình xanh ngắm nhìn

Em là ánh nắng bình minh
Anh là cái bóng đa tình bên em
Vần thơ mười khúc không tên
Tặng người tri kỷ ngoan hiền anh yêu ...






Thứ Hai, 3 tháng 7, 2017

Tập Thơ Gọi Nắng Mùa Xuân


Gọi Nắng Mùa Xuân * là bài thơ đầu tiên của tập thơ "Gọi Nắng Mùa Xuân" AT viết tặng cho Nữ Thi sĩ, Nhạc sĩ và Ca Sĩ Thanh Ngọc ở Milano . Tập thơ này gồm 12 bài, bắt đầu bằng bằng bài thơ này, và kết thúc bằng bài thơ "Trong Vườn Thanh Ngọc: Đoá Vô Thường"...

Gọi nắng mùa xuân là nét đẹp thanh tao trong thơ, nhạc và tiếng đàn tuyệt hảo của Thanh Ngọc qua những vần thơ ca ngợi mùa xuân của Anh Tuấn . Một mùa xuân tươi sắc trong ánh nắng huy hoàng, trong huyền diệu đêm trăng, trong quỳnh hương khoe sắc và trong mây trắng dịu hiền .

Bằng những vần thơ mộc mạc và chân tình, viết lên những ảo mộng đẹp tuyệt vời ru
đời bằng những thanh âm, ngọc khúc, Gọi Nắng Mùa Xuân là mặt trời rạng rỡ biển Đông, là gót tình hồng say đắm mùa xuân, là hạnh phúc tuyệt trần nuôi nấng tình thơ ...

Viết Tặng chị Thanh Ngọc
Seattle, Mùa Xuân 2012
Anh Tuấn

Bài 1
Gọi Nắng Mùa Xuân
Anh Tuấn


Anh gọi nắng mùa xuân
Tắm làn da tươi mát
Hờn, biển xanh khao khát
Ửng đôi má em hồng


Anh gọi gió biển Đông
Ấm nồng môi thơm ngát
Đêm Ngọc trần có dáng
Lai láng đoá hương tình


Anh gọi ánh bình minh
Ngự trên làn mi thắm
Hôn áo em màu trắng
Say đắm gót chân ngà


Anh gọi giấc mơ xa
Vẽ mùa xuân đôi mắt
Là tình tình yêu muôn sắc
Bừng lên ánh huy hoàng


Anh cài cánh phong lan
Vào tóc mây vương vấn
Đan ngọt ngào hương phấn
Trang điểm lối em về


Anh gọi núi hẹn thề
Cùng tượng đá hôn mê
Đắp cho em giấc mộng
Anh gọi nắng mùa xuân ...




Check this out on Chirbit

http://hathaykhongbanghayhat.org/?q=node/8286

http://hathaykhongbanghayhat.org/?q=node/1155




Bài 2
Trong Dáng Thanh Ngọc
Anh Tuấn

Trong dáng Thanh Ngọc
Hạt nắng hồn nhiên
Ướp làn môi ngát
Tiếng hát dịu hiền


Trong nét tinh tuyền
E ấp tình duyên
Nụ cười duyên dáng
Chìm mắt Điêu Thuyền


Trêu bóng Hằng Nga
Tắm ánh trăng ngà
Đêm là tất cả
Ngọc, dáng kiêu sa


Thanh thoát làn hương
Ve vuốt thiên đường
Tay đan phím ngọc
Dệt khúc yêu thương


Trong dáng Quỳnh Hương
Có đoá vô thường
Môi vừa hé nụ
Dậy sóng sông Tương ...



Bài  3
Đêm Huyền Diệu
Anh Tuấn

Đêm nay Nguyệt ngủ say
Duyên dáng ánh trăng đầy
Thẹn vần thơ anh viết
Ngơ ngẩn nép trong mây


Đêm say dáng Nguyệt Nga
Thấp thoáng ngõ Ngân Hà
Lạc men tình nương gió
Tương tư nét ngọc ngà


Đêm Thanh áo tình nhân
Tinh khiết trắng vô ngần
Khoác vai trần khao khát
Tuyệt, đôi mắt thiên thần

Đêm hôn đoá hồng nhung
Tay trơn đến lạ lùng
Đuối, môi trầm mấp máy
Nguyệt hồn dỗi ... ngại ngùng


Đêm nay ánh Nguyệt rơi
Trong giấc mộng bên trời
Tuyệt trần bên dáng Ngọc
Mùa xuân ánh mặt trời ...




Dạ Nguyệt là bài thứ 4 của "Gọi Nắng Mùa Xuân", là lời tự tình của thế giới ảo . Một thế giới thật huyền diệu, nơi có ánh trăng trang điểm cho nàng Hằng tuyệt thế . Nơi áo lộng Hằng Nga say dáng ngà, điểm nét kiêu sa và vầng trăng nở đoá hoa tuyệt trần tinh khiết . 

Đêm nay, thế giới nhân trần bước vào ngưỡng cửa của thế giới ảo, để giấc mơ nuôi nấng ngày nào chợt bừng sáng trong niềm tin mãnh liệt và lung linh như ánh trăng rằm . Thật đẹp, thật dịu dàng, và thật mơ mộng như nét môi son của Ngọc Trần quyến rũ, vẽ làn dạ nguyệt, để eo trần thơm bánh mật ... và ánh trăng huyền ...nhung gấm màu da ...

Dạ Nguyệt
Anh Tuấn

Ánh dạ nguyệt trên non
Hồng xinh má no tròn
Cung trăng huyền diệu có
Ngọc trần nét môi son

Vầng trăng nở đoá hoa
Nên tươi tắn mặn mà
Đêm hoa đăng rực rỡ
Áo lộng dáng Hằng Nga

Nàng tiên gót kiêu sa
Trang điểm ánh trăng ngà
Eo trần thơm bánh mật
Mịn nhung gấm màu da

Trăng huyền toả hương xuân
Mê hoặc cõi nhân trần
Đắm say hồn dương thế
Ngất ngây với tình nhân

Trăng cười với muôn sao
Mặc áo nữ anh hào
Thêu phượng hoàng song kiếm
Vờn phong vũ lao xao

Tóc Nguyệt Nữ như mây
Tha thướt đổ vai gầy
Thanh tao làn mi thẹn
Vầng Dạ Nguyệt đêm nay

ATS

Gọi Tiếng Mùa Xuân
Anh Tuấn


Gọi nắng mùa xuân đón hẹn thề
Tim hồng chan chứa hạt đam mê
Đi vào thế giới trong mộng ảo
Ở với tình xuân mãi chẳng về


Gọi gió mùa xuân nhắn nhủ thầm
Yêu người đôi mắt ngọc anh trâm
Thanh tao tiếng hát, cười duyên dáng
Đẹp dáng kiêu sa nét nguyệt trần

Gọi biển mùa xuân cánh hạc hoàng
Mây ngàn vang khúc nhạc hân hoan
Đẹp như màu má soan tươi mát
Tuyệt diện Tây Thi, giấc vẹn toàn

Gọi tiết mùa xuân che tóc tiên
Ngủ trên vầng trán rối dịu hiền
Sen nồng hương ngát, trăng say ngất
Ngưỡng cửa thiên đường, một chữ duyên

Gọi tiếng mùa xuân hoạ Ngọc trần
Điêu Thuyền nghiêng bóng dựa thi nhân
Vần thơ dệt đuối làn mi thắm
Ước nụ hôn ngoan ...chỉ một lần ...

(Tặng chị Thanh Ngọc)
ATS



Thanh Xuân Dáng Ngọc là nét đẹp của giai nhân, huyền ảo của trăng, và thanh tao của Nguyệt . Xuân và giai nhân là những gì tuyệt hảo nhất của nhạc và thơ . Một sự kết hợp vẹn toàn, tinh khiết và nguy nga nhất trong "Gọi Nắng Mùa Xuân" . AT đem nét thanh của nhành mai vẽ lên dáng Ngọc anh đài, búp măng của Quỳnh Hương mơn man đoá vô thường dệt lên khúc mười thương. Bài thứ 5 của GNMX diễn tả trọn vẹn mơ ước của tình nhân, viết lên huyền thoại của thế giới ảo, của ngưỡng cửa thiên đường ... cho loài ngọc đá mang tên ...

Bài 5
Thanh Xuân Dáng Ngọc
Anh Tuấn

Nét Thanh của nhành Mai
Vẽ dáng Ngọc anh đài
Ôm bờ vai của Thúy
Tuyệt vời đoá liêu trai

Búp măng đoá Quỳnh Hương
Nở tận chốn vô thường
Mười ngón thon trên phím
Dạo lên khúc mười thương

Tinh khiết giọt sương đêm
Đẹp đôi mắt tinh tuyền
Ánh thiên đường ve vuốt
Thẹn thùng một chữ duyên

Môi đỏ ngọt màu son
Duyên dáng tựa trăng tròn
Thẹn xinh hồng đôi má
Ngọt như trái mơ ngon

Mịn nhung gót Hoàng Sa
Da tươi thắm mặn mà
Tóc huyền giăng tơ lụa
Chơi vơi ngã cánh ngà

Dáng xuân đẹp như mây
Tha thướt mộng dâng đầy
Thắp lên ngàn mơ ước
Tình nhân trọn kiếp này ...

ATS


Nàng Xuân Thanh Ngọc
Lyrics:  Anh Tuấn

1.

Khi ánh nắng lung linh vờn đôi mắt
Áo thiên thần khoe sắc dáng tiên nga
Vườn đào xinh say dưới gót chân ngà
Nàng Thanh Ngọc tuyệt trần như gấm hoa

Ngoan áo trắng hôn làn da tươi mát
Nụ cười xinh trong sáng cả khung trời
Nét tuyệt vời làn mi thắm chơi vơi
Hồng đôi má cuộc đời hương ngát hương

ĐK

Em tên đoá vô thương, loài ngọc đá yêu thương,
xanh màu xanh nước biển, là tiếng hát muôn phương

Em tiên rồng Ngọc Nữ, hồn nhiên rất vô tư,
một đời yêu áo trắng, ngày xưa rất nhân từ ...  ĐK

2.

Khi cánh gió mơn man vờn trên tóc
Vóc huy hoàng năm ngón phím kiêu sa
Dệt mùa thu vàng lá khúc tình ca
Nàng Thanh Ngọc dịu dàng trong áo hoa ...

ĐK

Em tên đoá vô thường, loài ngọc đá yêu thương,
xanh màu xanh nước biển, là tiếng hát muôn phương

Em tiên rồng Ngọc Nữ, hồn nhiên rất vô tư,
một đời yêu áo trắng, ngày xưa rất nhân từ ...  ĐK

3.

Khi khúc hát thanh xuân tròn xoe mắt
Có môi nồng thơm ngát giọt yêu thương
Nụ Quỳnh Hương  ve vuốt đóa vô thường
Nàng tiên mộng làm tình anh vấn vương ...

Nàng tiên mộng cả đời ... anh vấn vương ...





 Bài 6
tóc dài *
anh tuấn
tóc dài nhung nhớ vần thơ
bâng khuâng chau chuốt đợi chờ trong nhau
dệt thành giấc mộng trầu cau
trăm năm cho đến bạc đầu tơ vương

tóc huyền đợi áo phong sương
thênh thang trên những chặng đường dấu yêu
tương tư nhạt áng mây chiều
chờ trăng trở lại ... tròn yêu đêm dài

tóc dài hôn dáng anh đài
cài trâm hoa tím miệt mài trong anh
dậm trường một thoáng mong manh
tình em như nắng vẫn xanh thuở nào

tóc thề bay đến phương nao
làm mưa nhung nhớ rì rào đêm nay
che ngang nửa mảnh trăng gầy
đắp lên nhung nhớ tình đầy trong tim ...





Bài 7
Cõi Huyền Trăng
Anh Tuấn

Thơ thẩn cõi Huyền Trăng
Thấy lưng Nguyệt dáng Hằng
Với làn da trắng nõn
Mịn như ánh trăng rằm

Anh ngắm ánh sao trời
Lấp lánh cõi trùng khơi
Mơ mắt nàng công chúa
Đậu trên ánh dương ngời

Lơ lững giữa khung trời
Khuấy vũ trụ chơi vơi
Lệch vòng xoay trái đất
Rung rinh cả núi đồi

Thêu áo mộng tuyệt vời
Đôi cánh hạc buông lơi
Đắm say vùng ngực ấm
Hằng Nga của muôn đời

Đêm nay mặc áo Rồng
Chu du cõi Huyền không
Cửa Ngân Hà mở rộng
Anh thấy má em hồng
Đưa tay bắt cầu vòng
Đóng khung Cửa Hoàng Cung
Hoạ Tiểu Long áo trắng
Ngày xưa đến vẫy vùng

Đôi lứa dệt tương phùng
Nhật Nguyệt hết trông mong
Đêm cõi Huyền Trăng sáng
Cùng say giấc mộng lòng





BÀI 8
   Biển Trăng
Anh Tuấn

Nương bóng nguyệt vu vơ lời say đắm
Ngắm dáng xuân đang hé nụ xuân thì
Đẹp tuyệt trần kìa đáy mắt Tây Thi
Màu Ngọc biếc trị vì ngàn sao sáng

Tắm trong nắng biển xanh màu hoa trắng
Xuân nhấp nhô từng ngọn sóng huy hoàng
Biển chập chùng từ độ tóc tơ ngoan
Thả vương gió mây ngàn làm nhung nhớ

Thuyền trôi dọc cho bến bờ thoát nợ
Chim bay ngang cõi nhớ gọi tên người
Anh vẫy vùng cho nhúm muối trên môi
Thành hạt cát một đời yêu biển vắng

Núi non dắt thiên đường qua cõi lặng
Ngõ thinh không từng bước nở sen nồng
Túi thơ đầy tay với níu hư không
Hoạ nét yến tơ chùng rơi trên phím

Biển trăng cả chân trời vương màu tím
Đêm thoát thai vây kín đỏ môi hồng
Thanh thoát loài Ngọc đá cõi huyền không
Về ru giấc phiêu bồng ...xuân ... em đến ...





  1.  
  2. BÀI 9
    Tiếng Đàn Thanh Ngọc
    Anh Tuấn

  3. Thanh tao ngọt tiếng dương cầm
    Miên man trong gió cung trầm ngủ say
  4. Khúc tình thoáng nhẹ như mây
    Hương say ngây ngất tràn đầy tơ vương

    Ngọc Cầm chan chứa tình thương
    Tiếng đàn lơi lả vấn vương phím hồng
    Dập dồn như Vĩ Hoàng Long
    Chập chờn gợn sóng biển Đông hát lời

    Hát lên điệp khúc bên trời
    Trong như suối mát êm trôi cõi bồng
  5. Ru đời ru cõi huyền không
    Trọn lời thệ ước thuỷ chung đá vàng

    Tiếng nàng trong gió mơ màng
    Quyện trong ngũ khúc rộn ràng cõi tiên
    Đẹp hồng đôi má dịu hiền
    Phải lòng phiến đá muôn niên ngóng chờ

    Dịu dàng ve vuốt vần thơ
    Tiếng ngân vi vút dật dờ Tương Giang
    Chơi vơi hạt nắng trên ngàn
    Tiếng đàn Thanh Ngọc ...thênh thang cõi trần ...



BÀI 10
Gọi Gió Mùa Xuân
Anh Tuấn


  Gọi gió mùa xuân đem nắng say
Nhỏ cho vương vấn trái tim này
Bâng khuâng Ngọc khúc tình thơ hát
Hát khúc tơ lòng chợt ngất ngây

Gọi gió mùa xuân hôn tóc mây
Lênh đênh con suối đổ vai gầy
Trên lối em về cành mai thắm
Hương tình e ấp thẹn đôi tay

Gọi tiếng đàn mơ bên cõi xuân
Thanh âm yêu gót Ngọc ân cần
Đầy vơi nâng chén Quỳnh tha thiết
Uổng vị thơm môi đẹp cõi trần

Gọi khúc tình ca nâng đoá hoa
Cho xuân tươi thắm phút giao hoà
Em là Ngọc Nữ màu xanh biếc
Giữ trọn tình xuân ...mãi không già ...





Bài 11
Đố Trăng
Anh Tuấn

  1. Đố trăng bắt ánh sao băng
    Bỏ vào đôi mắt đêm rằm ước ao
    Ước thu lá chẳng phai mầu
    Duyên tình trọn nghĩa bạc đầu bên nhau

    Đố trăng hứng giọt mưa Ngâu
    Giữa ngày hanh nắng hạt châu võ vàng
    Cho em khi đã yêu chàng
    Không còn chia cách chờ mong mỏi mòn

    Đố trăng đừng khuyết mãi tròn
    Để người tượng đá ôm con mỉm cười
    Thay dòng lệ đá muôn đời
    Chảy làm sóng bể chơi vơi bao lần

    Đố trăng buộc kẻ sang Tần
    Xa xôi cũng phải một lần hồi hương
    Phụ tình kẻ vẹn tào khương
    Nhạt môi phai sắc má hường truân chuyên

    Đố trăng ép được Nguyệt Tiên
    Cùng ta xuống thế tình duyên kết lời
    Hằng Nga nương bóng trọn đời
    Tào khang giai ngẫu rong chơi kiếp này

    Đố trăng thao thức ban ngày
    Để đêm đen đến đoạ đày nhân gian
    Không còn thấy ánh trăng vàng
    Tình thơ nay vắng thiên đàng ... ánh trăng ...



TẬP THƠ GỌI NẮNG MUÀ XUÂN
LỜI KẾT

Trong ánh nắng mùa xuân ve vuốt thành phố mưa bay, biển xanh thật đẹp . Biển xanh màu ngọc biếc và nhạc tình thắm muôn phương . Anh Tuấn thấy ánh bình minh đậu trên đôi cánh vỗ, cánh hải âu mang trọn những ước mơ của ngày nào, vẫn còn bay mãi trên vùng trời thênh thang mở rộng . Bến bờ là đây, là nhịp thở trái tim này . Gọi nắng mừa xuân cho ấm tình nồng muôn thuở, gọi gió mùa xuân dìu bước em về cho ấm đôi chân, và dừng bước đêm xuân, đến với vườn Thanh Ngọc ,vừa nở đoá vô thường, đẹp tuyệt vời đoá Ngọc Châu trong tình thơ áng nhạc, rực rỡ huy hoàng ...bừng sáng trời đông ...

Seattle, mùa xuân 2012
Mến tặng chị Thanh Ngọc
Anh Tuấn

Trong Vườn Thanh Ngọc ... Đoá Vô Thường
Anh Tuấn

Dưới vầng Dạ Nguyệt toả muôn phương
Vườn xuân chợt nở đoá vô thường
Tay trơn ve vuốt loài hoa trắng
Men tình dào dạt cõi Tiêu Tương

Dưới làn da mát dáng thiên thanh
Mịn như dòng suối mát trong lành
Có làn mi thắm cong ẩn hiện
Thuyền hồng trong đáy mắt long lanh

Tóc huyền đan những hạt sương ngân
Trăng sáng lung linh nét tuyệt trần
Nụ cười rạng nỡ làn môi đỏ
Nhỏ áng hương trầm loạn bước chân

Ngực ấm, vai trần, áo Nguyệt Nga
Đêm say, ngớ ngẩn ánh trăng tà
Búp măng khiêu vũ vờn trên phím
Cung đàn thánh thót nhịp kiêu sa

Ngắm vườn Thanh Ngọc tỉnh như say
Vần thơ ôm trọn giấc mơ đầy
Vô Thường khoác áo mùa xuân đến
Say áng mây hồng ... ngủ trên tay




Check this out on Chirbit


Chủ Nhật, 2 tháng 7, 2017

Tập Thơ: Ngọc Khúc 2


Em Về* ( NK 2 / 1)
Anh Tuấn


Em về hạ mùa xuân
Môi ngoan đoá Ngọc trần
Đỏ tươi màu phượng thắm
Nụ hôn đón tình nhân

Em về dáng mùa xuân
Trinh nguyên áo trắng ngần
Huy hoàng vờn trong gió
Dịu dàng nắng bâng khuâng

Em về cánh Quỳnh Hương
E thẹn đoá vô thường
Toả hương nồng thơm ngát
Dạt dào bến sông Thương

Em về áng mưa Ngâu
Ngưng nhỏ những giọt sầu
Mắt Ngân Hà Ô Thước
Không lạc lối tìm nhau

Em về trái tim anh
Say giấc mộng yên lành
Bềnh bồng trong Ngọc Khúc
Tình yêu ngát trời xanh ...

Trăng Thu Mộng* (NK 2 / 2)
Anh Tuấn


Trăng thu mộng mơn man
Mây trắng đổ trên ngàn
Miên man vờn dáng Ngọc
Anh lạc lối thênh thang

Trăng thu mộng buông lơi
Trong mắt biếc tuyệt vời
Ngàn ánh sao đắm đuối
Tóc mây đổ ngang trời

Trăng thu mộng hương xuân
Say chất ngất bao lần
Đôi chân trần nghiêng ngã
Làm vũ trụ bâng khuâng

Trăng thu mộng xênh xang
Lai láng ngập lá vàng
Trong rừng mơ con suối
Dẫn vào cửa thiên đàng

Trăng thu mộng môi hôn
Dâng sóng biển ghen hờn
Có vòng tay đan kín
Ngây ngất cả tâm hồn ...


Trái Tim Tội Lỗi * (NK 2/3)
Anh Tuấn


Trái tim anh tội lỗi
Mang niềm nhớ không nguôi
Đắm chìm trong ngục tối
Vì đã yêu em rồi

Trái tim anh đắm say
Mơ mộng với tháng ngày
Một nụ cười rạng rỡ
Trên bờ môi ngất ngây

Trái tim anh tật nguyền
Làm phiến đá muôn niên
Linh hồn không hiện hữu
Vì yêu mãi muộn phiền

Trái tim anh võ vàng
Mơ dáng Ngọc miên man
Tương tư làm thu khóc
Rơi trên những muộn màng

Trái tim anh rã rời
Nhưng tình vẫn không vơi
Chờ đón nàng xuân tới
Ngõ tiếng yêu muôn đời

Trái tim anh tội lỗi
Quỳ gối dưới chân người
Vì đời mang thánh giá
Cho anh biết yêu người ...

Môi Ngọc* (NK 2 / 4)
Anh Tuấn


Môi ngọc toả huy hoàng
Muôn vạn đoá hào quang
Cửa thiên đàng lai láng
Ru giấc mộng trên ngàn

Môi ngọc ấm dịu dàng
Đắp hạnh phúc miên man
Ngập tràn như thác đổ
Tim nhịp khúc rộn ràng

Môi ngọc ngát bên trời
Mây tím đổ chơi vơi
Thu vàng buông trên lối
Nụ hôn rất tuyệt vời

Môi ngọc ướt hương nồng
Nhuỵ thắm giữa hư không
Hoa trời hoa tinh khiết
Giai nhân cõi tiên bồng

Môi ngọc chén tửu đầy
Đôi má đỏ hây hây
Men tình trong cõi mộng
Say khướt nguyệt đêm này


Hát Lời Tình Yêu* (N K 2/5)
Anh Tuấn

Chiều nay nàng thu đến
Dáng ngoan rất thanh hiền
Miên man vờn hơi thở
Nét môi ấm hồn nhiên

Vai khát mộng chơi với
Hoa trắng dệt mây trời
Lung linh ngàn giọt nắng
Trong đôi mắt tuyệt vời

Vương vấn cỏ trên đồi
Chân vướng hạt tinh khôi
Tay đan màu nắng lụa
Anh vẽ đoá hoa trời

Trên lối phủ hoa vàng
Nhạc tình thắm không gian
Reo vang lời Ngọc Khúc
Em khoác áo thu vàng

Heo may thoáng trên ngàn
Theo lối mộng thênh thang
Áng hoàng hôn tha thiết
Anh nói tiếng yêu nàng

Nôn nao ánh mặt trời
Thoa hồng nét môi tươi
Lá vàng bên tay gối
Anh cám ơn cuộc đời

Thu mơ đến đây rồi
Anh hoạ đoá hoa môi
Trao nụ hôn tha thiết
.....
Anh cám ơn một người ...

Thứ Bảy, 1 tháng 7, 2017

Tập Thơ Ngọc Khúc 3


Ngọc Khúc (NK 3.1) *
Anh Tuấn


Có những áng mây trời
Âu yếm biển trùng khơi
Hát  lời yêu tha thiết
Là ngọc khúc muôn đời

Có tiếng hát tuyệt vời
Ru giấc ngủ trong nôi
Chào đời chưa biết khóc
Đã mộng biết yêu rồi

Có môi ấm lạ thường
Ngọt lịm tựa hơi sương
Đắp không trung dạ nguyệt
Sáng, đẫn lối thiên đường

Có năm ngón mịn màng
Trên phím dạo miên man
Áng xuân vàng mai thắm
Thanh khúc gọi trên ngàn

Có thành phố huy hoàng
Tên người đẹp Milan
Dệt thành muôn ngọc khúc
Yêu lối mộng hoa vàng ...

ATS


Hồng Đào (NK 3.2)*
Anh Tuấn

Anh yêu áo hồng đào
Trong giấc mộng trăng sao
Với hoa trời lấp lánh
Vườn xuân ngõ anh đào

Anh yêu núi non đầy
Cao vút tận chân mây
Vẽ Ngũ Hành năm ngón
Che chở nước non này

Anh yêu lụa xứ Hà
Dệt yếm gấm kiêu sa
Trong tứ thân bốn mảnh
Nam, Trung, Bắc một nhà

Anh yêu tóc nhung huyền
Khăn mỏ quạ thêm duyên
Xôn sao từng hạt nắng
Lung linh mắt tinh tuyền

Anh yêu gót chân ngà
Bắt ngõ đợi hôm qua
Dại khờ con phố đợi
Bâng khuâng vạt ...mấy tà

Anh yêu dáng xuân về
Áo yếm gọi phu thê
Hồng đào thay áo gối
Tròn ước vọng đam mê ...


Đôi Mắt Ngọc Trần * (NK 3.3)
Anh Tuấn

Ngọc trần là đôi mắt
Trong vũ trụ sao trời
Theo anh khắp muôn nơi
Thắp đêm làm lối mộng

Giữa khung trời gió lộng
Vang thanh khúc nhịp nhàng
Trăng vàng sáng lênh lang
Thiên thần say vũ khúc

Đắm say và hạnh phúc
Lung linh đáy mắt huyền
Màu xanh biếc đoá tiên
Tinh tuyền xinh rực rỡ

Nhuy hồng đào hé nở
Ngũ sắc rực mây hồng
Vừa mở của huyền không
Rượu nồng môi thơm ngát


Suối Mộng (NK 3.4)
Anh Tuấn


Tay bắt sao trời níu áo hoa
Bên làn suối mộng gót chân ngà
Cát mịn đêm nay làm áo gối
Với người trong giấc ảo hoàng sa

Suối mộng vai trần da ngát hương
Nước mát trăng trong ngỡ thiên đường
Làn môi e ấp dường như đã
Ngự giữa thiên đường vẫn vấn vương

Suối mát xanh màu ngọc biếc xanh
Trăng thanh trân thuỷ giữ mộng lành
Bên người tri kỷ ta chung bóng
Môi nồng hong ấm hạt long lanh

Suối mộng xuân hồng dáng giai nhân
Đầu tiên đêm với ảo thật gần
Giữa  cõi nhân trần trăng với nguyệt
Gọi tên ta nhé ...đoá tình nhân ...

ATS

Giấc Mộng Đêm Xuân (NK 3.5)
Anh Tuấn

Đêm xuân và giấc mộng
Gặp nhau giữa khung trời
Vằng vặc toả tinh khôi
Mắt em là tinh tú

Vuốt ve lòng vũ trụ
Lòng con suối tuyệt vời
Dệt ngũ sắc buông lơi
Bên Ngân Hà say đắm

Giữa sao trời hoa trắng
Áo gối mộng huy hoàng
Dạ Nguyệt ngõ thênh thang
Tròn xoay vầng mơ ước

Tóc em là gương lược
Anh là ánh trăng vàng
Em soi cả trần gian
Cho anh vào say đắm

Ngọc trần đôi tuyệt sắc
Là cánh cửa thiên đường
Anh trân thuỷ thiên hương
Người tù trong ánh mắt

Đêm nguyệt trần giấc mộng
Ngàn sao kết hoa hồng
Anh môi đắp không trung
Ôm trọn lòng vũ trụ ...

ATS


Thanh Khúc (NK 3.6)

Anh Tuấn
Trong ánh mắt màu xanh
Thanh trúc én trên cành
Xuân khúc cành mai thắm
Cho anh giấc mộng lành

Trên áo lụa vàng xinh
Đôi Loan Phụng say tình
Nép bên vùng ngực ấm
Miền non nước hữu  tình

Êm, cát mịnh hoàng sa
Hôn những bước chân ngà
Bến bờ là tất cả
Chờ đợi đã hôm qua

Tay nắm đoá hồng xinh
Đỏ như trái tim mình
Dập dồn nhanh nhịp thở
Anh trao nụ hôn tình

Làn suối tóc thât xinh
Gương lước sẽ chung tình
Cài lên ngàn hạt nắng
Duyên dáng ánh bình minh

Má lúm với cổ cao
Môi ướt nhuỵ  hồng đào
Mầu yếm lồng trên áo
Vờn tiếng gió  xôn xao

Âu yếm dáng tình nhân
Quê hương sẽ nghìn lần
Gọi tên em biển nhớ
Thành phố của hoa xuân

Thanh khúc giữa mùa xuân
Vang tiếng hát thiên thần
Đàn ngân trên phím ngọc
Mười ngón hoạ giai nhân ...


Hoạ Giấc Mộng Đêm Xuân (NK 3.7)
Anh Tuấn

Đêm xuân giấc mộng bên trời
Gối trên mây trắng hoa trời  ngát hương
Nhuỵ tình ngây ngất thiên hương
Đưa anh đến chốn thiên đường tình yêu

Nàng xuân âu yếm yêu kiều
Kết vầng nhật nguyệt cho anh gối đầu
Ngũ hành du thuỷ thanh lầu
Hồ Tây hứng vạn tinh cầu nở hoa

Giữa lòng vũ trụ bao la
Nàng xuân khoác áo kiêu sa với mình
Tình nhân đây đoá xuân tình
Thuỷ chung như bóng với hình kết đôi

Đêm say tuyệt đỉnh lên ngôi
Nhấp nhô bốn bể núi đồi ngả nghiêng
Sóng tình nay hết truân chuyên
Hồng đôi má thắm Điêu Thuyền, Tây Thi

Đêm nay xuân sẽ dậy thì
Để chàng vẽ mộng xuân thì yêu xuân
Vuốt ve môi đoá tình nhân
Cho tròn giấc mộng đêm xuân với nàng

Ngàn hoa cánh én trên ngàn
Kết thành vũ khúc thiên đàng ái ân
Trăm năm giấc mộng một lần
Hoạ vào  đôi mắt ngọc trần thiên thu ...

Huyền Ảo *(NK 3.8)
Anh Tuấn

Như sương mai sớm đa tình
Hôn trên đoá ngọc khoe hình vóc tiên
Nét thanh xuân dáng dịu hiền
Mơn man cánh mỏng nét duyên sáng ngời

Ảo huyền lâng gió bên trời
Tuyệt trần nụ ấm chơi vơi cánh ngà
Mịn màng âu yếm làn da
Hoàng sa níu cánh thiên nga biển chờ

Nguyêt cầm ru ánh trăng mơ
Xuân tình mê khúc dật dờ năm canh
Tinh nhân khoác áo mong manh
Mộng chàng với thiếp tàn canh chẳng rời

Huyền không cửa ảo đây rồi
Bước vào cung cấm mặt trời nở hoa
Hồng xinh đôi má  Hằng Nga
Tuyệt vời bên ánh trăng ngà đêm nay

Em Huyền anh Ảo ta say
Xoay vòng luân vũ cuồng quay đất trời
Động lòng nghiêng ngã trùng khơi
Viếng người tượng đá tặng lời thuỷ chung

Ảo Huyền ta sẽ vẫy vùng
Tạo ngàn con sóng tương phùng nhấp nhô
Dâng cao biển cạn sông hồ
Rừng mây gặp gỡ hết chờ hết mong

Huyền mơ ảo sẽ tình chung
Ảo mơ Huyền vẽ chân dung đóa tình
Đem ngàn sao sáng lung linh
Hoạ vào đôi mắt chung tình ...muôn năm ....


Có Phải Là Em * (NK 3.9)
Anh Tuấn

Có phải là em của mùa xuân
Vì em đem nhạc khúc thiên thần
Cho anh mơ mộng và vương vấn
Đêm ngày mơ tưởng dáng giai nhân

Có phải là em của giấc mơ
Trên vùng non nước suối mộng chờ
Đón anh vào cõi huyền không ấy
Để anh ve vuốt những vần thơ

Có phải là em đợi ánh quang
Năm xưa anh lấy trộm trên ngàn
Đem về tô điểm vào đôi mắt
Ngọc Trần làm trẻ mãi thời gian

Có phải là em của phố mây
Tên em ngự trị trái tim này
Để loài Thạch Thảo , Diêu Bông thẹn
Trong giấc tình nồng anh mãi say

Có phải là em đoá tình nhân
Em đem cõi ảo đến thât gần
Ghép anh cái bóng cùng năm tháng
Trọn kiếp muôn đời ...với giai nhân

Yêu Mãi Ngàn Năm *  NK 3-10
Anh Tuấn


Nhìn làn mắt biếc thu ba
Xuân thì mơn mởn nước da trắng ngần
Nụ cười tươi nét thanh xuân
Mai vàng nhuỵ thắm Ngọc Trần là em

Em loài hoa của hương đêm
Để làn môi ấm dịu êm đến tìm
Dịu dàng như nhịp trái tim
Ru nuôi nhịp thở  đắm chìm trong mơ

Em tình nhân của vần thơ
Để vầng trăng đứng dại khờ trên non
Vì thơ anh hoạ rất tròn
Khát khao mơ ước nụ ngon trái tình

Ngàn năm yêu mãi dáng hình
Của nàng Ngọc Nữ mối tình liêu trai
Len qua hạt ấm then cài
Đưa anh đến chốn thiên thai cõi bồng

Từng đêm áo gối tình nồng
Sóng tình ngây ngất nụ hồng hé môi
Ngọt ngào nếm giọt tinh khôi
Êm đềm như lúc nằm nôi thuở nào

Đêm nay anh cắn hồng đào
Ngâm mình trân thuỷ lối vào suối tiên
Anh làm con sóng triền miên
Đưa em đến chốn thần tiên ngút ngàn ...