Biển Không Có Mùa Thu
Nơi ta ở không có được mùa thu
Biển chiều vắng sắt se lòng viễn xứ
Thu không về nhưng lá ngập hồn rơi
Đường xơ xác trơ gốc cây thông lạnh
Nơi ta ở thu về thiếu lá rơi
Con dốc vắng lê mòn đôi gót chân
Trên con đường mình ta hồn cô quạnh
Đi về bốn bể nơi đâu là nhà
Nơi ta ở không lá rụng mùa thu
Đời lữ thứ sao mà buồn đến thế
Không lẽ nào ta chọn đây cô quạnh
Quên mẹ già đang ngày ngóng đêm mong
Nơi ta ở thu về vắng lá rơi
Đời lữ thứ sao mà buồn đến thế!
Thiều Minh


Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét
Lưu ý: Chỉ thành viên của blog này mới được đăng nhận xét.